Chuyên ngành uốn nắn tam quan viên · Tang Ốc · Đam Mỹ

Chuyên ngành uốn nắn tam quan viên – Chương 36


Chương 36: Ảo giác hão huyền.


Lông mày Thẩm Không giật nảy, suýt chút nữa tưởng trong đầu sẽ vang lên âm thanh cơ học cảnh cáo quen thuộc ngay giây sau.

—— Nhưng không.

Thẩm Không yên lòng, trên mặt lại treo lên mặt nạ hoàn hảo thuộc về Mạnh Minh Hiên.

Anh hơi hoảng loạn đứng dậy từ trên giường, nửa sợ hãi nửa căng thẳng nhìn Hàn Lệ đứng ở cửa, lắp bắp:

“Giám, giám đốc Hàn? Sao ngài lại tới đây?”

Mi tâm Hàn Lệ nhíu lại, lẳng lặng nhìn chằm chằm anh, đáy mắt đen láy âm u nặng nề.

Chỉ thấy ánh mắt thanh niên có dung mạo thanh tú đứng ở mép giường nhìn hắn trông có vẻ co quắp lo lắng hơn, ngón tay thon dài rũ bên người xoắn ống tay áo.

Mi tâm Hàn Lệ nhíu lại chặt hơn.

Hắn nhìn Mạnh Minh Hiên hơn nửa ngày, mãi cho đến khi vành tai trắng nõn của đối phương ửng hồng, mới tốt bụng mở miệng đánh vỡ im lặng nặng nề trong phòng:

“Cậu biết tôi à?”

Mạnh Minh Hiên dùng sức gật gật đầu: “Đúng vậy, bây giờ trong giới giải trí ai mà không biết…”

Hình như anh còn chưa nói xong đã nhận ra lời mình nói không được đúng mực, vội vàng dừng lại, hơi xấu hổ cúi thấp đầu.

Hàn Lệ rũ mắt xuống, khớp ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve hai cái trên đỉnh gậy, sau đó nói:

“Không sao, tôi nghe nói đến trò cười vừa nãy nên tới xem cậu thôi.”

Hắn ngước mắt nhìn Mạnh Minh Hiên lần thứ hai, giọng nói trầm thấp và lịch sự: “Tu Nhiên y một khi đề cập tới chuyện liên quan đến nghệ thuật điện ảnh sẽ trở nên vô cùng cực đoan. Chuyện ném đồ vào người cậu là y sai, sau này tôi sẽ khiến y tự mình xin lỗi cậu.”

Mạnh Minh Hiên vội vã xua tay, lắp bắp: “Không không không, tôi hiểu mà, đây là đạo diễn Bùi đòi hỏi về nghệ thuật, không phải nhằm vào mình tôi, không cần thiết…”

Anh không nói được nữa.

Hàn Lệ chăm chú nhìn anh, tiếp nhận lời nói, thờ ơ nói tiếp: “Tôi đây hẳn là có thể hy vọng nhìn thấy cậu ở phim trường, đúng không?”

Mạnh Minh Hiên bị dọa ngu, dường như bị tin tức này đập không biết Nam Bắc đâu cả:

“Phim trường? Là, là… casting?”

Hàn Lệ hờ hững nhướng mày, quyền sở hữu nhân vật quan trọng lại bị hắn nhẹ nhàng tùy tiện nói ra miệng, như chỉ là quyết định tối nay ăn cơm ở chỗ nào : “Tu Nhiên đã nhận định cậu là Thẩm Quy Nguyên của y, cho dù là công ty cao tầng cũng không thể thay đổi ý nghĩ của y. Chỉ cần cậu đồng ý, nhân vật này chính là của cậu.”

Mạnh Minh Hiên cứng họng, trố mắt gật gật đầu, dường như còn chưa phục hồi tinh thần từ trong tin tức kinh người này:

“Tốt… Tốt…”

Hàn Lệ thấy đã được câu trả lời chắc chắn bèn gật đầu với anh, rồi xoay người rời khỏi phòng y tế.

Thẩm Không nghe tiếng gậy chống và giày da cộp cộp nện lên sàn nhà xa dần, biểu cảm khoa trương trên mặt phai nhạt xuống rõ ngay lập tức, như là mây trôi trên bầu trời quang đãng, bị gió nhẹ thoảng qua là tản đi, chỉ còn lại vòm trời sáng trong xa xa.

Anh dửng dựng dựa về phía sau, như là không thèm để ý chuyện gì hết.

Đôi mắt hổ phách hơi nheo lại, nhìn chằm chằm không trung lắc lư ở cửa mất tập trung.

Tuy hướng đi cốt truyện nhất thời làm anh không kịp phòng ngừa, nhưng Thẩm Không cũng có một số phát hiện làm anh yên lòng —— Tuy bây giờ hình tượng của Hàn Lệ đã thay đổi, chênh lệch rất lớn so với trí của Thẩm Không, nhưng so sánh cùng hắn trong nguyên tác, hiển nhiên là trở nên phóng khoáng vui vẻ không ít. Điều này làm Thẩm Không cảm thấy yên lòng như một người cha già vậy, quả nhiên mình không phí công phí sức vô ích trong hai tiết điểm trước.

Đúng lúc này, âm thanh hệ thống đột nhiên vang lên:

“Phòng làm việc đã nhận được yêu cầu của uốn nắn viên và trả lời tình huống liên quan.”

Thẩm Không ngạc nhiên, biểu cảm trên mặt nghiêm túc hẳn, cẩn thận nghe lời hệ thống nói tiếp theo:

“Phòng làm việc kiểm tra phát hiện nguy cơ bại lộ uốn nắn viên bằng cách kiểm tra phát hiện ngưỡng giá trị tinh thần của thế giới trong sách. Một khi thế giới này có người liên hệ uốn nắn viên với thân phận trong quá khứ thông qua bằng chứng xác thực, hoặc biết được mục đích tồn tại của uốn nắn viên, ngưỡng giá trị tinh thần của thế giới sẽ tăng lên. Hệ thống thử nghiệm của phòng làm việc kiểm tra phát hiện ra nguy cơ bại lộ, nên mạnh mẽ rút uốn nắn viên từ tuyến thời gian trước ra.”

Thẩm Không trầm tư trong chốc lát, hỏi:

“Cho nên, chỉ khi có người, thông qua chứng cứ, xác nhận thân phận của tao, mới có thể cho là tao có nguy cơ bại lộ. Là thế này à?”

Anh nhấn mạnh vào mấy chữ “Thông qua bằng chứng” và “Xác nhận”.

m thanh vô cảm của hệ thống vang lên bên tai anh: “Nếu cậu muốn giải thích như vậy thì, vâng, đúng thế.”

Thẩm Không nhất thời lâm vào trầm tư.

Anh nhớ lại những chuyện xảy ra ngày anh bị cưỡng chế rời khỏi.

Đầu tiên là tối hôm trước Hàn Lệ bất ngờ tới chơi, sau đó là anh bị mời đi mà không hề báo trước ——

Dường như tất cả đều sai sai sao sao.

Ngày hôm sau, cả ngày Hàn Lệ không đến trường.

Sau khi tan học, trên đường Thẩm Không theo quản gia về nhà hắn, âm thanh cảnh cáo của hệ thống phát ra, ngay sau đó là tai nạn giao thông và mạnh mẽ rút ra.

Cho thấy rằng vào khoảng thời gian này, có người biết chính xác thân phận của anh, hơn nữa còn có bằng chứng xác thực để cho ra phỏng đoán bắt bóng bắt gió.

Thẩm Không hồi tưởng lại nội dung tờ giấy Hàn Lệ để lại cho mình vào sáng hôm sau: “Hôm nay có việc gấp, đã xin nghỉ, gặp sau khi tan học buổi chiều.”

Việc gấp của Hàn Lệ ngày đó là gì nhỉ?

Là muốn xử lý chuyện gì, hay là đi… gặp người nào?

Trái tim Thẩm Không đập loạn nhịp, bắt được suy nghĩ nhanh chóng lướt qua đầu mình, nghiêm túc hỏi: “Đúng rồi. Tao nhớ trước đây tao đã từng hỏi mày, sau khi tao rời đi thì thân phận tạm thời sẽ như thế nào. Mày nói, bọn họ an toàn, chỉ không nhớ rõ ký ức trong khoảng thời gian bị tao thay thế. Đúng không?”

Hệ thống trả lời: “Đúng vậy.”

Thẩm Không hít sâu một hơi, trong lòng hiện lên một phỏng đoán táo bạo. Anh hơi mím môi, nói với hệ thống trong đầu:

“Tao cảm thấy hình như tao đã biết lần trước mình bại lộ như thế nào.”

Bây giờ nếu đã biết nguyên nhân ——

Như vậy, lần này anh có thể cẩn thận hơn nữa.

·

Hàn Lệ rời khỏi phòng y tế, chậm rãi đi dọc theo hành lang không người, tiếng gậy chống gõ xuống phối hợp với tiếng bước chân, đánh ra nhịp điệu đều đều trên mặt đất.

Hắn vừa mới rẽ đã bị một giọng nói gọi lại:

“—— Hey.”

Hàn Lệ quay đầu nhìn về phía giọng nói phát ra, chỉ thấy Bùi Tu Nhiên đứng dựa lưng vào vách tường ở ngã rẽ, cảm xúc trên mặt trở nên an tĩnh và ôn hòa một lần nữa, không hề nhìn ra chút cáu kỉnh và cực đoan mới nãy. Y đứng dậy, vừa cất bước đến bên Hàn Lệ vừa trêu chọc:

“Thế mà tôi không biết, hóa ra đường đường là tổng giám đốc Hàn mà lại còn quan tâm tới hoàn cảnh sinh sống của diễn viên nhỏ đấy.”

Hàn Lệ lạnh lùng nhìn y một cái: “—— Ít nhất tôi sẽ không ném đồ vào cậu ta.”

Bùi Tu Nhiên bị đâm chọc cũng không tức giận, chỉ lẳng lặng nhìn lại Hàn Lệ, như là đang xem xét kĩ lưỡng cái gì đó.

Sau vài giây im lặng, y đột nhiên mở miệng hỏi:

“Có phải cậu vẫn còn tìm người trong lòng không?”

Hàn Lệ nhíu mày, hơi thở cả người lập tức lạnh xuống:

“Không liên quan đến cậu.”

Bùi Tu Nhiên thở dài: “Những phương tiện truyền thông đó đều nói tôi làm người cực đoan cố chấp. Tôi thấy cậu cũng không thua kém gì —— Tôi theo đuổi nàng thơ, nhưng cậu lại theo đuổi thứ còn hão huyền hơn cả tôi. Từ lúc tôi quen cậu thời đại học, cậu đã không ngừng tìm kiếm… ảo giác trên người mỗi người xung quanh. Thậm chí cậu đồng ý đầu tư bộ phim này của tôi chỉ sợ là cũng xuất phát từ mục đích này. Đã tám năm rồi, sao cậu còn chưa tỉnh lại?”

Y nhún nhún vai, tiếp tục nói:

“Hơn nữa, tuy tôi đồng ý giúp cậu tìm loại người giống Thẩm Quy Nguyên, nhưng thế không có nghĩa là người tôi tìm được chắc chắn là người cậu muốn. Nói cho cùng thì đây là giới nghệ sĩ, diễn viên đều dựa vào kĩ thuật diễn xuất để kiếm cơm, ngay cả tính cách cũng giống nhau, khả năng cùng là một người thật sự cực kỳ nhỏ bé.”

Trong đôi mắt đen nhánh của Hàn Lệ đè nén ngọn lửa tối tăm, hắn liếc mắt nhìn Bùi Tu Nhiên cảnh cáo một cái, ánh mắt lạnh như dao.

—— Trên một mức độ nào đó, hắn thật sự vô cùng thống hận lực tra xét nhạy bén đến mức không cần gì hỗ trợ của Bùi Tu Nhiên. Nhưng mặt khác, đúng là nhờ loại lực tra xét này giúp y cảm thấy một mặt ngột ngạt ẩn sâu của Hàn Lệ. Từ đó giữa hai người bọn họ mới có giao thoa, chậm rãi phát triển thành tình bạn hiện tại.

Bùi Tu Nhiên cũng không nói tiếp chủ đề rối rắm này nữa mà khéo léo chuyển lời:

“Nhưng mà, nếu cậu đã đến đây rồi, tôi không thể không hỏi cậu một câu —— Cậu cảm thấy vị Mạnh Minh Hiên này có khả năng là người tình trong mơ của cậu à?”

Lần này, Hàn Lệ lại do dự. Hắn chậm rãi lắc đầu, nói:

“…Tôi không chắc chắn.”

Bùi Tu Nhiên hơi ngạc nhiên: “Không chắc chắn? Đây cũng quá ly kỳ rồi, nhiều năm như vậy, nhưng thật ra lần đầu tiên tôi thấy cậu không chắc chắn đấy.”

Hàn Lệ không đáp lời, chỉ lẳng lặng rũ mắt xuống, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve gậy chống như là đang tự hỏi cái gì.

Bùi Tu Nhiên đột ngột phấn khích, dường như bộ dạng ấm áp dịu dàng lại bị tróc khỏi người y, cảm xúc cố chấp đến gần mức bệnh trạng nào đó lộ ra như phần nổi của tảng băng trên biển, hiện lên trong đáy mắt y:

“Nhưng Mạnh Minh Hiên đúng là viên ngọc thô. Cậu ta còn nhiều chỗ vô cùng trúc trắc, cực kỳ gò bó, hơn nữa còn có dấu vết bắt chước rất nặng, nhưng cậu ta tuyệt đối là ngọc thô…”

Giọng điệu Bùi Tu Nhiên đột nhiên nhiệt tình hơn, cứ như là cả người đều say mê trong trí tưởng tượng của mình:

“—— Chỉ cần được tạo hình trên tay tôi, chắc chắn sẽ là Thẩm Quy Nguyên hoàn hảo! Ban đầu tôi tưởng sẽ không tìm được anh ta, thậm chí tôi đã bắt đầu thuê người viết phiên bản không có nhân vật này lên sân khấu một lần nữa, không ngờ thế mà tôi lại tìm được rồi… Quả nhiên là trời cao ưu ái tôi, thành phẩm lần này chắc chắn sẽ rất tuyệt…”

Nói xong lời cuối cùng, Bùi Tu Nhiên lại bắt đầu nói năng lộn xộn, dùng từ ngữ không mạch lạc đứt quãng biểu đạt thế giới nội tâm trừu tượng đang dao động cực lớn của y.

Mà Hàn Lệ đứng một bên lơ đãng lắng nghe, đầu ngón tay gõ nhẹ trên gậy một cách có quy luật, phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Hình như hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì, ngẩng đầu nhìn Bùi Tu Nhiên, dùng giọng điệu đương nhiên ngắt lời y, nhẹ nhàng thông báo:

“Đúng rồi, hai ngày nữa, tôi mang cậu đi xin lỗi cậu ta.”

Nhất thời Bùi Tu Nhiên hơi nghẹn, hình như không ý thức được chuyện sẽ đi về hướng hiện tại, trong cổ họng không khỏi phát ra một âm tiết đơn nghi hoặc:

“…A?”

Hàn Lệ lạnh lùng vô tình ngước mắt nhìn Bùi Tu Nhiên, đáy mắt đen nhánh sâu như biển:

“Tôi tin là lấy gia giáo nhà họ Bùi, cũng sẽ không cho phép cậu cho qua chuyện vừa rồi mà không cần xin lỗi.”

Hàn Lệ nhìn Bùi Tu Nhiên đang ngây người, trên gương mặt khắc sâu ý lạnh lẽo cứng rắn nổi lên một nụ cười không hề có độ ấm:

“—— Dù sao cũng là cậu ném cốc vào cậu ta.”

Advertisement

1 bình luận về “Chuyên ngành uốn nắn tam quan viên – Chương 36

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s